Bằng tình cảm và trách nhiệm, chúng ta hãy cùng nhìn lại chặng đường 64 năm đầy mất mát, đau thương, nhưng cũng đầy nghị lực, khát vọng vươn lên của những con người đang từng ngày vượt qua di chứng chiến tranh để sống, học tập và cống hiến.
Vào ngày 10 tháng 8 năm 1961, quân đội Mỹ đã tiến hành chiến dịch rải chất độc hóa học tại miền Nam Việt Nam. Trong suốt 10 năm (1961–1971), khoảng 80 triệu lít chất độc hóa học, trong đó chủ yếu là chất da cam chứa dioxin – một loại hóa chất cực độc, đã bị rải xuống trên 25.000 làng mạc, rừng rậm và đất nông nghiệp.
Sự việc này đã để lại hậu quả vô cùng thảm khốc:
+ 4,8 triệu người Việt Nam bị phơi nhiễm chất độc.
+ Hơn 3 triệu người trở thành nạn nhân: mắc các bệnh nan y, dị tật, vô sinh, ung thư, rối loạn tâm thần…
+ Hàng trăm nghìn trẻ em sinh ra bị dị tật bẩm sinh – không thể đi lại, học hành, tự chăm sóc bản thân.
+ Đáng đau lòng hơn, có gia đình ba thế hệ cùng chịu di chứng da cam.
Đến nay, dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng nỗi đau da cam vẫn hiện diện trong từng gia đình, từng thân phận. Họ là những con người lặng thầm sống với nỗi đau thể xác và tinh thần, là chứng nhân sống động của một tội ác chiến tranh kéo dài không chỉ trong quá khứ, mà còn sang cả tương lai.
Điều kỳ diệu là, giữa bóng tối của số phận, vẫn có những ánh sáng bừng lên từ những con người không đầu hàng nghịch cảnh.Họ là những nạn nhân da cam bị liệt toàn thân nhưng vẫn học cách vẽ tranh bằng miệng, làm thơ, dạy học, lập doanh nghiệp tạo việc làm cho người khuyết tật.Họ là những người cha, người mẹ nạn nhân da cam sinh ra những đứa con mang dị tật bẩm sinh nhưng vẫn kiên trì chăm sóc con từng bữa ăn, giấc ngủ. Họ là những học sinh, sinh viên không thể đi lại nhưng vẫn đạt thành tích cao trong học tập, thi đỗ đại học với ước mơ cống hiến.
Trong suốt những năm qua, hàng triệu tấm lòng trong và ngoài nước đã đồng hành, sẻ chia và giúp đỡ các nạn nhân da cam bằng nhiều hình thức thiết thực như:
+ Khám, chữa bệnh miễn phí
+ Cấp học bổng, trợ cấp thường xuyên
+ Hỗ trợ xây nhà tình nghĩa, dạy nghề, tạo việc làm
+ Tổ chức các chương trình giao lưu, văn nghệ, hội thảo, vận động quyên góp…
+ Đặc biệt, tổ chức Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam cùng các tổ chức địa phương đang ngày càng mở rộng hoạt động tuyên truyền, vận động và hỗ trợ, giúp nạn nhân hòa nhập cộng đồng và sống có ý nghĩa.
Và chúng ta, những thế hệ trẻ, thầy cô, học sinh, cần thể hiện trách nhiệm của mình với cộng đồng. Mỗi hành động tử tế, mỗi lời sẻ chia, mỗi tấm lòng nhân ái đều góp phần chữa lành vết thương chiến tranh. Hãy cùng hành động tưởng nhớ và tri ân các nạn nhân chiến tranh, đặc biệt là những người đang sống trong cảnh nghèo khổ, bệnh tật vì di chứng da cam. Tuyên truyền, Giáo dục thế hệ trẻ về hậu quả khốc liệt của chiến tranh hóa học, khơi dậy ý thức trách nhiệm bảo vệ hòa bình. Quyên góp ,thăm hỏi, tặng quà, đồng hành cùng các tổ chức chăm sóc, hỗ trợ nạn nhân. Lan tỏa lòng nhân ái, giữ gìn truyền thống “Lá lành đùm lá rách” của dân tộc Việt Nam.
Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình, học tập trong điều kiện tốt đẹp, chính là nhờ sự hy sinh, mất mát to lớn của các thế hệ cha anh đi trước. Trong đó, những người đang mang di chứng da cam chính là những anh hùng thầm lặng, đã và đang chịu đựng hậu quả chiến tranh vì đất nước này.
Hãy cùng nhau gìn giữ ký ức lịch sử không phải để hận thù, mà để:
+ Không quên tội ác chiến tranh
+ Biết trân quý cuộc sống hòa bình
+ Sống tử tế, sống nhân hậu, sống trách nhiệm
Chúng ta không thể làm lại quá khứ, nhưng chúng ta có thể sống tử tế hơn trong hiện tại. Hãy chung tay xoa dịu nỗi đau da cam, bằng tình yêu thương, hành động thiết thực và trái tim nhân hậu! “Chung tay xoa dịu nỗi đau da cam” Không chỉ là một khẩu hiệu, mà phải là một hành động, một lối sống, một cam kết nhân đạo từ mỗi người Việt Nam.